Giới Thiệu

(LĐCT) - Đến nay, câu khẩu hiệu "Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt" đã trở thành một định hướng đang được xã hội quan tâm. Và đông đảo dư luận đã vào cuộc nhưng có vẻ chưa biết bắt đầu từ đâu.

Cách đây dăm năm, cá ba sa của nước ta đang bị thị trường Hoa Kỳ gây sự, mà suy cho cùng là những người nuôi cá bên kia Thái Bình Dương tìm cách gây sức ép với Chính phủ nước họ dùng hàng rào thuế quan và pháp lý để ngăn cản cá từ đồng bằng Nam Bộ nước ta lội biển sang làm tổn hại lợi ích của họ, cho dù nó mang lại cho bàn ăn của nước Mỹ một thức ăn ngon lại rẻ hơn cá bản địa.

Không lẽ Chính phủ họ chỉ bảo vệ người sản xuất mà ít quan tâm đến người tiêu dùng! Vì thế mà Hội Tiêu dùng của họ lại trở thành đồng minh với ta trong cuộc tranh đấu cho con cá ba sa Việt Nam trở lại với bàn ăn người Mỹ. Hỏi kỹ thì người ta giải thích rằng  những người nuôi cá bên Mỹ họ ép nghị sĩ rồi nghị sĩ ép chính phủ phải vào cuộc...

Hồi đó, nghĩ ngợi về chuyện này, mình cứ băn khoăn tự hỏi tại sao mình vẫn chưa bao giờ được ăn loại cá này cho dù nó được nuôi đại trà ngay trên đất nước mình. Đến một quán ăn, thấy trong thực đơn có món cá "saba", nghĩ tưởng chỉ là lỗi chính tả. Gọi món thì té ra đây lại là loại cá nhập từ Nhật Bản, ăn cũng ngon nhưng giá không rẻ chút nào.

Như thế có nghĩa là con cá ba sa ngay từ khi được nuôi nó đã được cấp visa để xuất ngoại rồi cho dù nó cũng chẳng phải "sơn hào hải vị" mà cũng chỉ là một thức bình dân.

Khi đó tôi có viết một bài báo "chê" dân Mỹ dại không chịu ăn thì tại sao ta không để cho dân mình hay dân các nước khác ăn. Bây giờ thì những người nuôi cá basa đã tìm ra nhiều thị trường ngoài nước Mỹ, nhưng dường như vẫn chưa thật phổ biến trên mâm cơm nước mình.

Đến nay, câu khẩu hiệu "Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt" đã trở thành một định hướng đang được xã hội quan tâm. Chính phủ không thể là người khởi xướng vì nó dễ hiểu lệch là bảo hộ hàng trong nước và đối xử không bình đẳng với hàng nước ngoài, vi phạm những cam kết kể từ khi ta vào WTO. Nhưng Chính phủ vẫn mạnh tay bước đầu chi cả nửa trăm tỉ cho việc xúc tiến mở rộng thị trường nội địa. Mặt trận Tổ quốc cũng vào cuộc như một cuộc vận động xã hội hướng vào tinh thần yêu nước...

Và đông đảo dư luận đã vào cuộc nhưng có vẻ chưa biết bắt đầu từ đâu. Bởi ai cũng thấy rằng về căn bản sức cạnh tranh của ta còn kém phản ánh vào sản phẩm nội hoá là chất lượng kém, giá cả cao và viêc quảng bá còn hạn chế... Và hơn thế cái tâm lý sùng hàng ngoại đã có từ lâu.

Nhớ lại chuyện xưa, cách đây đúng môt thế kỷ, ở nước ta đã diễn ra  một cuộc vận động "tẩy chay hàng nước ngoài". Bắt nguồn vụ việc có thể là từ cách làm của người Ấn Độ. Họ không thích chuyện bạo lực nên theo gương ông Thánh Cam Địa (M.Ganghi) chủ truơng đấu tranh ôn hoà, bất bạo động. Họ mở phong trào "tẩy chay"(boycots) hàng của nước Anh là xứ đang cai trị họ  và chọn sử dụng hàng nội hoá cũng để khích lệ tầng lớp tư sản bản địa đang trưởng thành trên cả thương trường và chính trường.

Lan sang nước ta nó thành khẩu hiệu "Để chế Bắc Hoá" (Tẩy chay hàng hoá của phương Bắc), không nhằm vào hàng của Tây, kẻ đang cai trị, bòn rút tài nguyên nước mình, mà lại hướng vào hàng của Tàu đang cạnh tranh với hàng mình. Kích thích cho cuộc vận động này người ta hay nhắc đến cái hình ảnh "Gánh vàng đi đổ sông Ngô" để tác động vào tâm lý dân chúng...

Nhưng cũng rất nhanh, các nhà Duy Tân đầu thế kỷ trước đã tỉnh táo nhận ra kẻ đứng đằng sau cuộc vận động này lại chính là chính quyền thực dân nhằm đánh lạc huớng tinh thần dân tộc Việt Nam. Một vài cuộc xung đột diễn ra giữa hai cộng đồng Việt-Hoa  cũng khiến chính quyền thực dân giật mình mà ra lệnh chấm dứt... ủng hộ cuộc vận động này...



Nhưng các nhà Duy Tân không dừng lại mà hướng nó vào cuộc vận động chấn hưng nội hoá. Tự thân Phan Châu Trinh - linh hồn của cuộc vận động Duy Tân - cũng quảng bá cho hàng nội hoá. Cụ đã chọn loại đũi dệt bằng tơ tằm của xứ Quảng  may bộ cánh (complet) tân thời để mặc mà đương thời được gọi là "mốt Tây Hồ" (tên chữ của cụ Phan). Chính  cụ Thục trưởng Đông Kinh Nghĩa Thục - cụ cử Lương Văn Can - đã khởi xướng "Đạo làm giàu" trong đó cụ vạch ra một trong những tập tính xấu của chính những doanh nhân Việt Nam lại là "coi khinh nội hoá".

Cái tinh thần chấn hưng nội hoá này đã mang lại một phong khí cho các doanh nghiệp Việt. Ông Bạch Thái Bưởi để cạnh tranh với các hãng của cả Tây lẫn Tàu trên lĩnh vực vận tải đường sông  không chỉ đóng tàu mới, đặt cho con tàu của mình những cái tên làm phấn chấn lòng người như "Bạch Đằng"," Đinh Tiên Hoàng" v.v...

Để tăng cường chất lượng dịch vụ, hãng tàu của ông chủ họ Bạch chu cấp miễn phí "bánh giò" cho khách điểm tâm để cạnh tranh với "bánh bao" trên những con tàu của người Hoa, hay bánh mì của người Tây.

Rồi ông còn sáng tác những ca từ giới thiệu công ty và lịch trình các tuyến tàu để cho những gánh hát sẩm quảng bá nơi đầu chợ cuối sông... Hồi ấy duờng như cũng không ai đề ra khẩu hiệu "người Việt dùng hàng Việt".

Từ chuyện xưa trở lại với chuyện nay, cái mục tiêu "người Việt ưu tiên hàng Việt" còn e còn khó hơn xưa. Thế giới đã nằm trên một mặt phẳng rồi, ngồi một chỗ nhìn thấy cả thế giới, muốn mua hàng ở đâu cũng được chỉ qua một cái "ckick" máy tính mà thôi. Giá cả cũng rõ ràng lại thêm các chiêu thức kích thích người mua, chiều chuộng khách hàng e rằng người sản xuất hàng hoá ở ta khó mà theo kịp...

Lòng yêu nước không chỉ có tự hào suông. Chẳng ai chấp nhận dùng đồ kém phẩm chất lại đắt giá để thể hiện nghĩa vụ tinh thần đối với quốc gia. Đừng nói đến những thị trường cao cấp, ngay cả đến thị trường nông thôn lâu nay thả nổi, nơi có sức mua tuy không lớn nhưng lại có số lượng khổng lồ chiếm hơn 70% của một quốc gia có dân số đứng thứ 13 thế giới, thì hàng Việt cũng chưa hẳn có ưu thế khi tiếp cận. Người nông dân thu nhập ít càng chắt chiu khi lựa chọn cho khoản chi ít ỏi của mình.

Có lần, một cử tri khi bàn về chủ đề này đưa ra một ý nghĩ tựa như một lời chất vấn: Nếu các nhà lãnh đạo chấp nhận chỉ chữa bệnh trong nước và cho con em mình học trong nước thì chắc chắn nền y tế và giáo dục trong nước sẽ chấn hưng? Do vậy, nếu quý vị ấy mà sẵn sàng sử dụng hàng nội thì chắc chắn hàng nội sẽ lên ngôi.

Mới hôm nay, báo đang tin nhạc sĩ Trần Văn Khê đặt câu hỏi vì sao ta không có "quốc tửu" và trên diễn đàn Quốc hội, một đại biểu đưa ra sự việc một doanh nghiệp nước ngoài đã kiếm lời không biết bao nhiêu mà kể bằng cách lách vào những kẽ hở quản lý của chúng ta. Doanh nghiệp ấy từng đưa ra một cái "slogan" rất dễ mủi lòng: "Tôi yêu Việt Nam"... Có biết bao điều đáng nghĩ ngợi để làm cho người Việt Nam yêu hàng Việt Nam.

Cách đây không lâu, tôi được dự một lễ kỷ niệm một doanh  nghiệp ở Bình Dương thành đạt trên lĩnh vực các loại nước giải khát. Doanh nghiệp này đã từng hỗ trợ cho giới trẻ Việt Nam chinh phục ngọn núi Everest cao nhất thế giới. Giờ đây họ đưa ra ý tưởng bắt nguồn từ ý tứ: Cái gì cao hơn đỉnh Everest? Chỉ có thể là Thượng đế. Và Thượng đế chính là ý niệm khi nói về khách hàng.

Vậy, chinh phục khách hàng chính là lẽ sống của doanh nghiệp. Cách tiếp cận ấy gợi cho chúng ta liên hệ đến cái mục tiêu "Ngườì Việt  ưu tiên dùng hàng Việt" để nhận ra cái phải làm chính là "Hàng Việt chinh phục người Việt".


Dương Trung Quốc

Liên Hệ Trực Tuyến

Tìm Sản Phẩm

Hướng Dẫn Sử Dụng

Đăng Nhập




Chè đậu ngự PDF. In Email

 

(TinNhanhBlog.com) Trong các loại chè đậu: Đậu xanh, đậu đen, đậu ván...tui

mê món đậu ngự. Ngoài cảm tình đặc biệt với tên Ngự, Ngự uyển, Ngự lâm, Ngự

viên, Ngự bào, ở Huế thì có núi Ngự...Phần nữa cũng do được ăn đậu này từ lúc

nhỏ.

Khi đó, nhà trên vùng cao nguyên, đất tốt. Ngoài cây su su, loại cây chẳng cần

trồng hay chăm sóc tỉa tót gì mà vẫn leo đầy hàng rào quanh năm, lúc la lúc

lỉu, trái đầy rẫy. Chẳng ai hái, quả su su buồn bã rụng xuống, tự mọc mầm rồi

lại thành cây, ba tui bắc giàn tre thâm thấp, chỉ quá đầu người, gieo trồng

thêm mấy gốc đậu ngự.

Tới lúc ra hoa, bầy ong vo ve bay lượn...Rồi những quả đậu xanh bé tí lớn dần,

lớn dần, thòng quả xuống đầy giàn... Khi già, quả trở màu hơi úa, vỏ mỏng và

phồng rộp lên, anh em tui bắc ghế thi nhau hái cả rổ to, đầy vun, lòng vui hớn

hở sắp được bữa tiệc chè xả láng...

 

 

 

Quả đậu ngự tách ra, bên trong có hạt dài dài, hơi giống hình cái bao tử, mỗi

quả từ 3 đến 4 hạt như vậy. Hạt đậu già nhiều tinh bột, vỏ lụa mầu trắng có

lốm đốm vệt đỏ đậm, bóc ra bên trong thịt đậu mầu trắng ngà. Non hơn thì

đốm nhạt hơn, ruột đậu hơi xanh, càng non tinh bột kém nên ít bùi ít dẻo hơn.

 

 

 

Mùa đông đem đậu ngự nấu chè với bột tương tự chè bông cau hay đậu ván

đặc. Ngày hè oi ả thì nấu chè nước. Húp miếng chè, mùi đậu ngự thơm bùi, thấy

tỉnh táo như được hưởng làn gió mát hiếm hoi đến tận ruột gan phèo phổi...

Người xứ Huế nấu chè đậu ngự với đường phèn, cho thêm vài cánh hoa nhài,

để nồi chè thơm, vị ngọt thanh, ăn vừa mát vừa giải nhiệt...Đậu ngự còn đem

nấu chè kho, làm bánh, nấu soup sườn, nấu gà, ca-ri...

Đậu ngự tương tự thành phần dinh dưỡng và chức năng sinh học trong nhiều

loại đậu khác.

Người Việt xa xứ, thèm thì phải dùng đậu ngự khô. Ngâm nước nhiều giờ cho vỏ

mềm rồi bóc ra như đậu ván

 

 

Chẳng biết mùa vụ họ trồng thế nào nhưng hầu như thấy ngoài chợ ngày nào

cũng có đậu tươi mới hái. Ngoại trừ ngày tết, ở Nha Trang tui, có giá xê dịch từ

3 đến 4000đ cho 100g

Nấu chè

Nguyên liệu: Vài lạng đậu, nửa trọng lượng đường, ít vanilla

Chế biến:

Nấu nồi nước sôi, tắt bếp, trút đậu vào đậy nắp để vài phút. Chắt bỏ nước

nóng, cho nước lạnh vô là bóc vỏ dễ dàng, chỉ một loáng là xong cả tô đậu to.

 

 

Xong đem hấp cách thủy cho đậu chín kỹ, ăn thử thấy dẻo mềm là được, đem

ra đậy kín nắp cho khỏi khô, từ từ chờ nguội.

Cho lượng nước đủ dùng vào nồi, đặt lên bếp cho sôi, cho đường vô khuấy,

đường tan sôi đều, hớt sạch bọt, nhắc xuống cho vani, nhẹ nhàng trút tô đậu

vô, đậy nắp lại để im cho chè thấm (khoảng sau 1h)

 

 

Múc, chia nước đường ra ly hoặc chén trước, sau đó cẩn thận múc đậu cho vào

sau, thật nhẹ nhàng để giữ hạt đậu còn nguyên, nước mới trong. Cho ít đá

hoặc để hơi lạnh rồi ăn ngay trong ngày, chè này chỉ nên nấu với độ ngọt nhẹ.


Loại đậu ngự mong manh nên rất dễ bể nát khi nấu, dù để lửa thật nhỏ đến

đâu, chỉ cần lơ là tí xíu là có thể biến ngay thành chè bột. Theo kinh nghiệm

của Bếp tui, dù làm bất cứ món gì, tốt nhất cứ đem hấp chín rồi khéo léo cho vô

sau cùng công đoạn chế biến, sẽ giữ được hạt đậu nguyên vẹn.

 

 

 

Theo http://www.tinnhanhblog.com

 

 

 

 

Số Lượng Trực Tuyến

Hiện có 8 khách Trực tuyến

Số Lượng Truy Cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay90
mod_vvisit_counterHôm qua262
mod_vvisit_counterTuần này1255
mod_vvisit_counterTuần rồi1937
mod_vvisit_counterTháng này4661
mod_vvisit_counterTháng rồi9433
mod_vvisit_counterTổng cộng279713

Quảng Cáo

 

Trung Tâm Giao Dịch:

51/21 Lê Quang Sung, P.2, Q.6, Tp HCM

Tel: 08.39695682/35070078- Fax: 08.62931418

Email: thucpham_vietsan@yahoo.com